Thứ Năm, ngày 25 tháng 2 năm 2016

Thứ Sáu, ngày 18 tháng 4 năm 2014

GIAO DUYÊN



Ngày xưa liền chị liền anh
Chờ nhau nhắn gửi tin lành bằng thư
Bây giờ hẹn ước tương tư
Ai phôn, ai pát lắc lư bên người
Giao duyên trao gửi muôn nhời
Nhanh hơn điện tiện hơn mười lần dao
Tha hồ rạo rực xôn xao
Tha hồ gửi gắm biết bao sợi tình... 

Thứ Hai, ngày 02 tháng 12 năm 2013

DƯỚI ĐÁY DÒNG ĐỜI


(Chuyện văn vần - 
viết theo lời kể của một phụ nữ vùng cao)




Lời dẫn: Thưa các bạn đây là một câu chuyện có thật nhưng xin phép không nói rõ tên các nhân vật trong cốt chuyện. Tôi chỉ kể lại theo lối văn vần tóm lược những tình tiết cơ bản nhằm chuyển tải một lượng thông tin khiêm nhường để sẻ chia cùng các bạn. Người phụ nữ trong câu chuyện này đã trở thành bà nội và bà ngoại của một đại gia đình đầm ấm hạnh phúc nhờ sự can đảm vươn lên từ dưới đáy dòng đời thống khổ trong khoảng thời gian vắt qua hai thế kỷ 20 và 21. 

Em lớn lên trong vành nôi sơn cước,
Hương rừng thơm, sương núi vỗ về.
Lời ru ươm trên làn gió, ngọn tre
Ven con suối nước mơn man lèn đá.

Buổi đầu đời đã chịu bao nghiệt ngã
Nhà cháy, buộc em: bỏ học, lấy chồng
Khi ước mơ vẫn cháy bỏng trong lòng
Thương cái chữ bơ vơ, cô quạnh.

Cây cầu khỉ bập bềnh, chỏng chảnh
Nâng bàn chân em lầm lụi lên nương.
Khi mặt nước còn đầm đặc hơi sương,
Cái rét luồn qua khe ngực non chụm rẹn.

Đã đành rằng thuyền phải cần đến bến.
Nhưng trớ trêu thay cái bến bờ này:
Lời nguyền ai oan gieo lên đôi vai gầy
Quả đắng ngắt hắt xuống bùn lầy lội.

Có phải kiếp trước em đã từng mắc tội?
Hay vì cha, ông không theo dòng thường luân?
Dòng đời lầm lì trôi cùng nỗi gian truân,
Dưới đáy tận khổ: nhớp, nhợp nhơ cơ cực.

Tôi gặp em khi nỗi niềm uất ức
Như con nước đầu nguồn chồm mỏm đá mòn trơ.
Em lang thang đi trong chiều bơ vơ
Lưng địu bé gái thơ,
         tay dắt cậu con trai 
                    phạc phờ lầm lụi.
Toàn bộ hành trang nằm gọn trong chiếc đụi
Ba tấm thân khô rời bỏ bản làng
Đi tìm niềm tin, tìm hy vọng mơ màng
Nơi đô hội chập chờn, vô vọng.

Những ngôn từ gẫy khô trong cổ họng:
“Thưa ông bà cho chúng con được ở đợ, làm thuê…”
Ánh mắt van xin ngấn lệ nhập nhòe.
Niềm hy vọng lập lòe như ma chơi, đom đóm.

Cậu con trai da tái xanh, gầy xọm:
“Cháu sẽ trông em cho mẹ cháu làm!”
Nắng chiều vương trên đụn tóc vàng cam
Mấy sợi khói lam nhơm nham, bạng lạng...

Cảnh tượng này sẽ rơi vào quên lãng,
Nếu như không có một ngày:
Gặp lại mẹ con em trong lễ hội cầu may,
Tôi ngỡ ngàng trước đổi thay kỳ lạ.

Chuyện kể rằng: Sau những ngày tất tả
Lang thang nơi hẻm phố, gầm cầu…
Một người đàn ông tóc đã phai mầu
Đón mẹ con em về căn nhà mới,

Kể từ đó cuộc đời em thay đổi,
Thoát cảnh làm thuê cơ cực, đói nghèo.
Thời xa xưa ông cũng trải gieo neo
Nên thương cảm với người cùng cảnh ngộ.

Ông dạy cách kinh doanh ven lộ
Mở hiệu cà phê, giải khát, rửa xe…
Nước cam mùa đông, nước mía mùa hè
Tiền thu được nhớ ăn dè, tiết kiệm.

Em tần tảo, kiên trì nhặt nhiệm
Trả dần cho ông, nuôi hai cháu học hành,
Gửi tiền về sửa lại nếp sàn tranh:
Người chồng tật nguyền
          cùng cô em chồng (nuôi báo cô) đang ở.

Những tưởng cuộc đời sẽ yên bình từ đó,
Nào ngờ tai họa lại ập vào.
Người đàn bà ở thị xã vùng cao,
Tìm đến nhà mẹ con em hăm dọa.

Bà ta nói: Kiếp tôi đòi, ở đợ,
Cớ sao tranh vợ, cướp chồng…?  
Chuyện riêng tư chỉ mình em và ông
Mới hiểu được ranh giới không và có.

Vì mẹ con em, ông chịu bao oan khổ.
Em coi ông như một người cha.
Nếu trên đời thực sự có đức bà,
Xin cầu nguyện Maria! Người mở lòng soi sáng.

Chuyện tiền nong tuy rõ ràng sòng phẳng,
Nhưng mẹ con em mãi nợ một tấm lòng.
Kể từ đó em không gặp lại ông.
Đến lễ hội này, cầu cho ông được mọi điều suôn sẻ.

Trên đời này còn có người tử tế
Và tin rằng: Trời, Phật, Chúa bao dung.
Khi bị rơi vào cảnh khốn cùng,
Đã cho em gặp ông – một hiện thân Bồ Tát…

Dòng đời trôi khỏa lấp dần những đớn đau, mất mát,
Nhưng từ thẳm sâu con sóng vẫn quặn mình.
Đã một thời ta không ngại hy sinh
Vì cuộc sống phồn vinh, vì hòa bình, hạnh phúc.
Không ai muốn sống quỳ, chết nhục
Xin cùng nhau nhìn hiện thực đời thường.
Nếu trong lòng còn mang nỗi vấn vương
Nặng gánh âu lo, tham lam, đố kỵ
Sẽ mãi mãi ôm sầu bi, ủy mỵ…
Hãy mở lòng mình và thành thực cảm thông
Dưới đáy dòng đời mới nhận rõ đục trong
Những con nước lụi lầm sẽ có ngày nổi sóng.

MÙA ĐÔNG QUÝ TỴ - 2013
CHIẾN SĨ - NGHỆ SĨ:
NGÔ TOÀN THẮNG

Thứ Ba, ngày 21 tháng 5 năm 2013

LÁT CẮT HẠ LONG



CẦU BÃI CHÁY - HẠ LONG
Ảnh : NSNA Toàn Thắng

Eo biển quê em bên bờ vịnh Hạ Long
Đã bao đời được mang tên Bãi Cháy.
Có lẽ bởi rồng thiêng ngậm nắng vàng dát vẩy
Buông hoàng hôn nhuộm tím bến bờ.
Cây cầu vắt qua như huyền thoại mộng mơ
Trong cổ tích nay đã thành hiện thực.
Em có nghe trái tim mình thổn thức?
Những ngọn lau vàng ngậm gió trùng khơi.

Từ thuở hồng hoang chưa phân định đất trời,
Đã có những vạt lau, bãi sậy.
Bên những hàng thông khiêm nhường, tin cậy,
Những loài hoa, cỏ dại đợi mong.
Những cánh chim sải cánh giữa trời trong,
Mang mơ ước về chân trời vô định.
Những con người kiên cường, trầm tĩnh,
Mơ ngày mai… Ngay tại góc biển này,
Bằng mồ hôi, trí tuệ, những bàn tay,
Sẽ dựng lên nhưng lâu đài tráng lệ.
Để những điều tưởng chừng như không thể
Đã trở thành có thể…
             giữa bao la dào dạt đất trời.

Quê hương đang thay đổi rạng ngời,
Ta đi bên nhau trên cây cầu mới,
Nghe khúc hát thì thầm biển gọi
Chân trời xa muôn cánh trắng bay về.

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 3 năm 2013

VÀNH TAI - KHÚC SÔNG QUÊ

     
      Thưa các bạn !
      Thị xã Phú Thọ quê mình đang chuẩn bị kỷ niệm 110 năm tuổi (1903 - 2013). Cuộc thi thơ văn đã và đang được mở ra để đón nhận những sáng tác mới chào mừng sự kiện này. Yêu quê hương, mình cũng làm một bài thơ để góp phần nhưng khả năng còn hạn hẹp. Vì vậy mình đăng tải lên đây xin ý kiến các bạn góp ý trước khi gửi dự thi. Mình mong chờ, ghi nhận và cảm tạ các bạn. 



Thị xã Phú Thọ nhìn từ Vệ tinh
----------------------------------------------

Thứ Ba, ngày 26 tháng 2 năm 2013

MẢNH TRỜI QUÊ




Lang thang dạo gót ven đồi,
Chợt nhận ra một mảnh trời quê hương:
Hoa mua nở cạnh dòng mương,
Nghiêng soi bóng nước, nắng vương nhụy vàng.
Vì say mật ngọt mơ màng
Hay là ong cũng ngỡ ngàng sắc xuân?

Chiều xuân quê Bầm
Quý Tỵ - 2013 

Thứ Năm, ngày 24 tháng 1 năm 2013

NGẪM ĐỜI HẠT MƯA

Áo Trắng em chưa vướng bụi đời
    Suy cho cùng, hạt mưa cũng chịu kiếp luân hồi như một kiếp con người; chỉ khác là kiếp hạt mưa theo vòng đối lưu thời tiết. Ngồi trong nhà , nghe hạt mưa rơi lộp rộp ngoài song cửa, tôi chợt thấy phải viết cái gì đó để cảm nhận cùng mưa.

TÌM VỀ NGUỒN CỘI

CÂU ĐỐI ĐỀN HÙNG VÀ TÂM THỨC VIỆ
THÔNG ĐIỆP TỔ TIÊN

 Khắp đất nước ta nơi nào cũng có đình, đền, chùa, miếu, lăng, tẩm và các cổng làng xóm thôn quê v.v... ở đó thường còn lưu lại hoặc mới được trùng tu những hoành phi, câu đối, văn bia và nhiều các loại hình văn tự cổ thể hiện bằng chữ Hán - Nôm. Để hiểu được ý nghĩa căn nguyên của những thông điệp mà cha ông đã chắt lọc qua bao đời không phải là chuyện dễ thực hiện. Do vậy chúng tôi cố gắng dịch nghĩa, giải thích đến hết khả năng có thể và phụ họa thêm nhằm giúp các bạn hiểu được những điều khó hiểu ở trên. Phần đầu ta đi từ đất Tổ Vua Hùng và sau này sẽ đi tiếp các nơi khác. Hy vọng quyển sách : " THÔNG ĐIỆP TỔ TIÊN" sẽ giúp các bạn được nhiều điều bổ ích.
chenanh HẾT CHÈN ANH